Đây là một bài marketing cho sản phẩm mới của cổ, tui biết đằng sau đó cũng có giá trị về mặt quảng cáo. Nhưng đứng ở một góc nhìn khác, cách Michelle Phan suy nghĩ làm tui tỉnh cả giấc vào ban trưa lúc 11g. Lúc đó tui đang ngồi trong thư viện học bài cùng 4 cái máy quạt và máy lạnh phà phà trên đầu ta nói !- một điều kiện dễ dàng cho giấc ngủ say và sâu. Sau khi đọc hết bài, tui cứ kéo lên xuống cái trang báo, mắt dán vào màn hình còn đầu thì không nghĩ được gì thêm.

Tui biết mình hông giỏi tiếng Anh, nhưng muốn dịch để chị, cháu tui đọc được. Nếu có sai sót mọi người đi qua góp ý dùm nha, cám ơn nhìu nhìu.

Michelle Phan đang chuẩn bị cho ra mắt dòng Em Cosmesics, và nếu bạn đã thấy cái tên ấy ở đâu rồi thì bởi vì nó đã quen thuộc với bạn. Trong năm 2013, Michelle hợp tác với L’Oreal tạo nên một chuỗi sản phẩm trang điểm đầu tiên của cô với cái tên “Em”. Dòng sản phẩm ra mắt này của Michelle đã không mang lại những thành công xuất sắc như những dự án khác( Như việc trở thành một Beauty Vloger đầu tiên, hợp tác với  đội ngũ cấp cao từ Lamcôme, dịch vụ dùng thử sản phẩm tên gọi Ipsy [1]). Sau khi đối mặt với sự không thuận lợi từ Em, Michelle quyết định rằng cô cần một cuộc “thanh lọc công nghệ triệt để”. Cô mạnh dạng từ bỏ thương hiệu và cả cuộc sống của chính mình để lên đường tìm kiếm ý nghĩ cuộc sống. Giờ đây, Em gần như đã được ra mắt một lần nữa – theo cách riêng của Michelle. Được thúc đẩy bởi dòng chì kẻ nước và những màu son rạng rỡ, dòng sản phẩm Em trở lại sự khởi đầu hoàn hảo cho bước đường mới của Michelle.

This isn’t a rebranding. It’s a rebirth. New @emcosmetics coming soon. ˗ˏˋ Φ ˎˊ˗

Bài viết do ˗ˏˋ Φ ˎˊ˗ (@michellephan) chia sẻ vào

Khi còn là một cô bé tuổi teen, make up luôn là cách để tôi cảm thấy mình đẹp hơn. Tôi thường vẽ eyeliner bởi vì tôi muốn đôi mắt mình trông to hơn. Bước vào tuổi 20, tôi thay đổi suy nghĩ của bản thân. Tôi nhìn nhận make up ở một khía cạnh khác. Make up giúp thể hiện “chất riêng” của mình. Là một dạng nghệ thuật của riêng tôi. Khuôn mặt tôi giống như một nơi để thể hiện nghệ thuật. Nó cũng là một cách để tôi khám phá sự muôn màu trong tính cách của mình. Đôi khi tôi biến mình thành một cô gái trong bóng đêm, đôi khi lại là một nàng công chúa bong bóng. Tất cả đều hình thành từ sự khám phá chính mình. Và giờ đây khi bước sang tuổi 30, quan niệm của tôi về cái đẹp lại thay đổi. Nó dần chính chắn hơn. Tôi biết chính xác dạng mỹ phẩm nào dành cho mình, điều làm tôi trở nên tuyệt nhất. Giờ đây tôi tham gia nhiều vào việc sản xuất sản phẩm, bằng việc trãi nghiệm tất cả những kinh nghiệm sống – điều này giúp tôi một lần nữa cho ra mắt dòng sản phẩm của mình.

Năm vừa qua tôi dừng lại mọi việc. Trong một năm nghỉ ngơi ấy, tôi đã có cơ hội đi đến một số nơi ở Châu Âu và Châu Phi. Chọn Ai Cập là điểm đến bởi vì tôi yêu nơi này. Tôi dường như cắt đứt hết mọi phương tiện truyền thông [2]. Điều này thật đáng lo ngại, bởi vì nó có thể làm bạn tách biệt với thế giới bên ngoài. Nếu bạn không upload video hay chăm sóc thường xuyên cho những trang mạng của mình, chỉ trong vòng một tháng thôi mọi người sẽ quên mất bạn là ai. Bạn biết đấy ngoài kia còn rất nhiều thứ để mọi người quan tâm mà.

Tính đến năm nay đã gần 10 năm kể từ khi tôi bước chân vào ngành. Tôi cảm giác rằng đây là thời gian cho bản thân nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống bởi kể từ khi tôi upload video của mình vào năm 2007 tôi đã không ngừng nghỉ. Như một con thiêu thân tôi lao vào công việc. Không thuận lợi như ngày nay khi bạn có quá nhiều công cụ hỗ trợ cho một video, và thật dễ dàng cho bạn tạo ra một “sản phẩm” nhanh chóng. Vào thời điểm đó, tôi có rất nhiều việc phải làm. Bước sang tuổi 29 vào năm vừa rồi, tôi muốn tận hưởng những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi 20. Tôi chưa kết hôn và tất nhiên chưa có đứa trẻ nào. Tôi muốn tận hưởng sự tự do và không lo nghĩ về bất cứ điều gì. Tất cả các mục tiêu đề ra tôi điều đã thực hiện được cùng với công ty của tôi. 100 triệu đô – một con sốđáng lưu tâm. Tôi nghĩ về mặt tài chánh không có vấn đề gì phải lo lắng. Gia đình tôi vẫn ổn đấy thôi. Nhưng tại sao tôi vẫn muốn hơn nữa?

Đôi khi tôi cảm giác mọi người nói với chúng ta rằng: “Không! bạn cần hơn nữa! bạn cần tiền. Bạn cần trở thành tỷ phú”. Nhưng vì sao cơ chứ?

Tôi là một người đơn giản. Tất cả mọi thứ đều đơn giản như xuất phát điểm của tôi và tôi không cần phải xếp ở vị trí số một để được mọi người công nhận. Thực tế là tôi cảm thấy không vui vẻ gì trong năm vừa qua. Tôi đã rất buồn và chán nản. Tự chuẩn đoán bản thân, tôi nghĩ mình bị trầm cảm. Và rồi tôi quyết định rời bỏ nơi làm tcôi ăng thẳng – LA. Tôi cần lắng nghe cái đầu và trái tim của chính mình. Và làm sao tôi có thể thực hiện điều đó khi xung quanh tôi có quá nhiều tạp âm, chẳn hạn như LA nơi tập trung của những tiếng còi xe. Làm sao tôi có thể lắng nghe chính mình?

Tôi bị dồn nén đến giới hạn của mình. Cho nên tôi đã đóng sẵn hành lý – nơi chứa đựng tất cả những gì của tôi và ra đi. Thậm chí điều này còn không được tiết lộ với bất kì ai. Thậm chí đó là những người bạn hàng, cộng sự, tất cả dường như nổi đóa lên như thể: ” Có phải là Michelle vừa mới nghỉ việc không? Chúng tôi cần cô ấy!”, tôi nghĩ: “Này, Nếu như mọi người muốn tôi làm nên một nhãn hiệu tuyệt vời, thì tôi cần bản thân phải có một suy nghĩ thật tuyệt. Tôi cũng cần cảm giác tuyệt vời ấy – điều mà tôi không sở hữu ngay lúc này”. Và đó là lý do tại sao tôi từ bỏ.

Trên chuyến bay đến Thụy Sĩ, và đến một thành phố với tên gọi Zermatt. Thật thú vị, bởi vì không ai trong thành phốvới bán kính 10 dặm này sử dụng ô tô làm phương tiện chính. Vì vậy, bạn có thể đậu xe ở một nơi nào đó thật xa và bắt những chiếc xe điện nhỏ xinh. Có rất nhiều chiếc xe điện (dạng xe golf) ở đây. Tôi thậm chí còn không dám nói với các bạn rằng nơi đây tĩnh lặng như thế nào. Yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng suy nghĩ của mình vào ban khuya. Thật đáng sợ. Tôi muốn ngồi xuống và ngắm những vì sao. Tất cả những lo toan và khó khăn dần trở về con số 0 trong tôi lúc này, bởi vì trước mắt tôi là những biển sao dài vô tận. Suy nghĩ trong tôi, :” hẳn là có rất nhiều người cũng căng thẳng và lo lắng về bản thân họ như tôi lúc này, chúng ta đều như thế” Và tôi cảm giác mình không còn cô đơn nữa.

Tôi muốn loại bỏ tất cả các thiết bị thông minh và trở về với thiên nhiên. Thiên nhiên đã giúp tôi hàn gắn vết thương. Thiên nhiên nhắc nhở tôi rằng tất cả những thứ chúng ta đang dày công xây dưng lúc này chẳng còn nhiều ý nghĩa. Khi tôi đến thăm Kim tự tháp, tôi đã nghĩ rằng: “Wow, những công trình ấy cống hiến cho những Pharaoh, vậy giờ đây họ đang ở đâu?”. Những nền văn hóa hưng thịnh rồi suy tàn. Tất cả những vấn đề ấy chúng ta lại đặt lên vai của mình để rồi mang lại sự căng thẳng và stress cho bản thân, những vấn đề ấy phát sinh từ chính môi trường xung quanh ta. Nhưng chúng ta có quyền lựa chọn có hay không ảnh hưởng từ những điều tiêu cực trong cuộc sống. Tôi vừa nhận ra rằng mình cần nhìn nhận lại mọi thứ – và làm sao bạn có thể “nhìn nhận” trong khi bạn luôn stress?. Tất nhiên bạn không thể rồi.

Thật thú vị khi trở về với LA, tôi cảm giác mọi thứ chẳng thay đổi chút nào, tình huống trở nên xấu đi chỉ bởi vì công nghệ đã thay đổi mọi thứ, nhưng thực tế mọi thứ vẫn vậy đó thôi. Lần này tôi không trở về với tâm thế lúc đi. Tôi quay lại với sự thay đổi và suy nghĩ khác. Nhìn nhận mọi thứ với sự khác biệt. Tôi thấy mình rõ ràng hơn và biết cách truyền đạt cho những bạn trẻ. Ở một khía cạnh nào đó tôi thấy mình đã mất tất cả và cần vực bản thân dậy. Giờ đây tôi biết mình phải đi đâu, trò chuyện với ai, lãnh vực nào tôi thực sự muốn trì hoãn và lãnh vực nào cần dừng lại . Tôi biết mình có thể tiếp xúc với những con người tài năng làm nên những sự thay đổi. Tôi nghĩ rằng chúng ta đều đang đứng ở vạch xuất phát và chờ đợi hàng tỉ thứ thay đổi trên suốt con đường.

Lúc này đây tôi được trao cơ hội lần thứ hai cho nhãn hàng này. Vì thế tôi thực sự hào hứng cho ra mắt và nói với cả Thế Giới rằng tôi đã thay đổi ra sao. Em sẽ trở thành tiền đề cho một cuộc cách mạng của chính tôi. Bởi vì tôi đã tham gia vào lĩnh vực này từ khi tôi 15 tuổi ở Xanga. Tôi đang thay đổi, tôi muốn cho mọi người thấy rằng thật chẳng có gì sai khi bạn thay đổi và trưởng thành. Nhiều người muốn sống một cuộc sống bình lặng, nhưng sự bình lặng chỉ đến khi cuộc sống này thay đổi. Chúng ta cần chấp nhận nó. Và quan trọng hơn hết tôi muốn làm tốt để dành tặng cho những người theo dõi mình – đã hơn 10 năm trên bước đường của tôi luôn có họ bên cạnh. Và những điều này không gì ngoài dành cho họ.

Mọi người đều cần đến những môi trường tốt nhất để tạo nên những thứ thật xinh đẹp. Tôi đã không như vậy. Khi dòng sản phẩm Em ra mắt cùng L’Oreal, tôi trở thành một thứ để mọi người tiêu khiển trên các trang mạng. Tôi có hẳn một tài khoản Reddit tập hợp những người không thích mình. Tôi bị lăng mạ. Tôi không thích sử dụng cụm từ “lăng mạ” để gán ghép cho những đối tượng ấy nhưng thực tế là tôi đã bị “ném đá” bởi cộng đồng mạng. Và tôi chẳng bao giờ tranh cãi với bất kỳ ai, ngay cả khi họ nói những điều không đúng sự thật – giống như việc nhiều người cho rằng sản phẩm trước đây của tôi toàn sử dụng những thành phần rẻ tiền. Tôi đã có thể phản ứng lại. Nhưng một điều thực tế rằng bạn không thể có một cuộc “tranh cãi hợp pháp” với những kẻ đằng sau máy tính để rồi trở thành người thắng cuộc”.

Rất nhiều người trong số họ chọn “giải pháp” hiểu sai về bạn. Và một khi họ đã chọn để hiểu sai như vậy, thì chẳng còn cách nào khác để bạn có thể thuyết phục họ tin vào sự thật. Tôi cũng cố gắng một vài lần, nhưng thay vì chú ý vào những kẻ tiêu cực tôi lại chọn những con người tích cực – những người luôn có những ngôn từ tốt đẹp từ lời nói của họ. Bạn có thể phân biệt được sự khác nhau giữa họ, nhóm “công kích” sẽ sẵn sàng dành cho bạn một bài giáo huấn. Đó là điều tôi muốn nói với mọi người – đừng mảy may tốn thời giờ của mình để thuyết phục những con người tiêu cực – họ chẳng phải là đối tượng chịu lắng nghe. Cách tốt nhất để thuyết phục họ là thông qua hành động của bạn. Những lời tốt đẹp có giá trị rất lớn, nhưng chỉ có hành động mới làm những lời lẽ không hay biến mất.

Khi tôi còn trẻ, bản thân thực sự rất ngây thơ. Tôi đến từ một thị trấn nhỏ. Tôi chẳng có kiến thức gì về thế giới của những doanh nghiệp. Tôi đã theo học nghệ thuật trong khi đang học ngành y. Bạn không nên tin bất kỳ ai khi chưa biết rõ về họ. Ngay cả khi bạn cảm giác họ rất thông thái và muốn giúp bạn. Bạn cũng nên có sự phán xét rạch ròi. Hãy lắng nghe trực giác của mình. Hãy lắng nghe chúng. Nếu “trực giác” nói với bạn rằng đối tượng đó có một sự đáng ngờ, hãy tin vào nó và tìm ngay một luật sư. Luôn là luật sư. Ngay cả trước khi bạn tìm cho mình người quản lý hãy đồng hành cùng một luật sư.

Tôi không ở đây một thời gian. Nhưng tôi không bỏ cuộc các bạn ạ. Tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng ta đều phải trãi qua, giống như một cuộc hành trình của người hùng. Giống như Vua Sư Tử – Simba đã trãi qua những khó khăn, tôi cũng vậy. Bạn có thể gục ngã và đứng dậy, hãy đứng dậy với tâm thế cao hơn. Thủy Thủ Mặt Trăng gắn liền với tuổi thơ của tôi, vì vậy tôi cũng muốn trở thành người hùng như thế. Tôi nhận ra mình không phải là một “anh hùng”, mà tôi chỉ là một cô gái. Chỉ là một cô gái mong đợi những điều tốt đẹp trên cõi đời này – giống như tất cả mọi người ngoài kia.

Update 1: mới dịch xong chưa có đọc lại nữa chắc nhiều lỗi chánh tả thấy ghê mà thôi kệ nó vậy đợi update lần 2 rồi sửa.

 

[1] Ipsy là dịch vụ yêu cầu người dùng trả 10 USD mỗi tháng cho một “túi Glam” gồm mẫu thử của 5 loại mỹ phẩm. CEO Marcelo Camberos cho biết dịch vụ của họ đã cán mốc 1 triệu người dùng. Ông là cựu giám đốc của Funny or Die, người đã cùng Michelle sáng lập nên công ty vào năm 2011.

[2] I cut off social media cold turkey  (the unpleasant state that drug ADDICTS experience when they suddenly stop taking a drug; a way of treating drug ADDICTS that makes them experience this state)

 

Nguồn